MathSouls HomePage

The Voice of Math Class - Hue University of Pedagogy

Search  

 
   
 
Say it today in our forums. Your souls is forever!
 
 

GIỌT SƯƠNG TRÊN MẠNG NHỆN

Linhhonlacloi 6-13

Mạng nhện vắt qua tán cây đã ướt nhèm sau cơn mưa !!!....

Một chút không khí ẩm ướt còn đọng lại sau cơn mưa đêm qua....Giấc mơ ẩm ướt.......

Là sương hay là nước mưa....đều không quan trọng...quan trọng là mạng nhện đã không còn trông khủng khiếp nữa, nó diễm lệ trong ánh nắng mặt trời, lung linh như chuỗi vòng ngọc đính cườm...treo trên tán cây Bách Quế...lại giống cái mũ miện của thần Apolo...

Mới tối qua còn trông ủ rũ tội nghiệp , sáng nay đã khác hẳn. Trông chẳng hề đe dọa, không còn chức năng của cái bẫy giết ruồi, mà bây giờ khéo léo nguỵ trang trong cái vỏ bọc ướt át tinh khôi

Ngọc của lá vương vãi treo trên những sợi tơ mỏng dính....dăng trên một khoảng rộng

Mấy chú ruồi ngớ ngẩn , con sâu ngớ ngẩn, tưởng gương soi !!!.... ngớ ngẩn....ngớ ngẩn....

Chú nhện ngớ ngẩn ,lá cây ngớ ngẩn ngay cả giọt sương cũng ngớ ngẩn nốt.

More 


HAI BÀI THƠ CỦA LỚP TOÁN

Phan Thọ

Gửi các girl...

Cuối tháng sáu anh rời Huế mộng mơ
Để lại em cùng những dòng thơ tỏ
Nỗi lưu luyến vẫn như in còn đó
Chưa dám nói chỉ một lời yêu thương
Anh nhớ mãi những giây phút huyền dịu
Khoảnh khắc anh được thấy em lần đầu
Ánh mắt em long lanh xanh biếc quá
Nụ cười duyên ôi say đắm lòng anh! Rolling Eyes
Em đẹp lắm ai ai cũng biết thế
Muốn làm quen nhưng sao anh sợ quá
Gặp em rồi anh biết nói gì đây
Chẳng lẽ anh lại phải soạn giáo án
Thôi em ơi! Hẹn em lần sau nhé! Welcome
Qua một năm anh chưa làm gì được
Quyết năm hai sẽ cố gắng nhiều hơn
Trọn một đời mãi mãi nhớ về em.

The Darkangel

Xin gửi lại mấy boy lớp mình: Embarassed Embarassed Embarassed

Cuối tháng sáu anh rời Huế mơ mộng
Để lại em cùng vời nỗi ngóng trông
Phút thẫn thờ bất ngờ đầu năm 1
Em vẫn nhớ từng giây từng phút một
Khoảnh khắc em được gặp anh lần đầu
Lời muốn nói bao lần em cố giấu
Chỉ cầu mong anh hiểu nỗi lòng em
Em đợi anh , đợi lời yêu thương đó
Sao anh ko ngỏ để lòng em được tỏ
Cho đến giờ em mới hiểu lòng anh
Cho đến khi đọc thơ tình anh viết
Em mới thấy có bao điều hối tiếc
Nhưng mà thôi ! Hẹn anh lần sau nhé!
Hè năm nay em sẽ nhớ anh nhiều
Sang năm 2 mình cùng nhau cố gắng
Trọn một đời mãi mãi em chờ anh.

More 


TỚ GHÉT CẬU

Tinhyeuchuanoi

Uh, Tớ ghét cậu.

Tớ ghét cậu vì mỗi khi thứ 7 đến cũng là lúc tớ ngồi mong cậu sẽ đến chơi với tớ.

Tớ ghét cậu khi cậu nhìn tớ 1 cách lạ lùng không lấy 1 cái chớp mắt, tớ tức tối hỏi, cậu bảo:"mình nhìn bạn ko cần lý do gì cả".

Tớ ghét cậu vì đôi lúc tớ thấy cậu thật dễ thương( thật đó).

Tớ ghét cậu vì lúc nào đi cùng nhau là tớ nhảy vèo lên xe cậu trong khi tớ vẫn có xe.

Tớ ghét cậu vì cậu là người duy nhất tớ nói những chuyện mà lý trí tớ không cho phép tớ nói với 1 ai cả.

Tớ ghét cậu vì chỉ khi bên cậu tớ mới là 1 cái loa( còn hơn cả loa phát thanh Huế nữa) trong khi tớ được mệnh danh là "con hến".

Tớ ghét cậu vì mỗi khi buồn tớ lại nhớ về cậu.

Tớ ghét cậu, g...h..e...t' c...â...u. !

Tớ căm ghét cậu vì tớ chợt nhận ra rằng: với tớ,cậu đã hơn 1 người bạn và đó là hành vi trái pháp luật mà lý trí tớ ban hành.
Cậu à, cậu có ghét tớ không khi tớ nói rằng:"TỚ GHÉT CẬU"?

More


MƯA HUẾ BUỒN QUÁ! NHỚ NHÀ KHỦNG KHIẾP...

Bùi Xuân Toàn

Mình mới st một bài thơ khá hay. Mình nghĩ là nó rất hợp hoàn cảnh của mình và các bạn. Các bạn đọc nó nhé...

MƯA HUẾ BUỒN
Cảm xúc nhớ nhà

Mưa Huế buồn, buồn lắm bố mẹ ơi !
Con ngồi đây một mình trong phòng rỗng
Đã khuya lắm rồi con vẫn không thể ngủ,
Con nhớ nhà nhớ bố mẹ lắm cơ
Con xa nhà cũng đã hơn nửa năm
Năm hai lần con được về thăm quê
Bao nỗi niềm con dồn vào đó hết.
Nói thật nhiều mà sao vẫn không nguôi
Bố mẹ nhớ không ngày con vào Đại Học
Bố mừng nhiều, mẹ hạnh phúc vô biên
Các em ngày nhìn con mà tiến bộ.
Niềm vui này con gởi tặng nhà ta
Con nhớ như in những ngày sau đó
Bố mẹ mừng song khỏi những lo âu,
Nhiểu đêm trắng bố bắt tay lên trán nghĩ
Mẹ kề bên nhỏ to nói những gì ?
Con hiểu và con biết về tất cả
Nhà mình nghèo mà khổ lắm phải không ?
Bố mẹ sợ một ngày con dang dở,
Cắp sách về nhường bước những đứa em
Con hiểu và con biết tất cả
Con rất buồn trong lòng thấy chênh vênh,
Con không nói chỉ nhìn rồi lặng lẽ
Cúi đầu cho hai hàng lệ tuôn rơi.
Ngày tiễn con đi mẹ khóc nức nở
Các em nhìn ngây thơ quá đỗi,
Con kiên trì vẫn con mắt ráo hoành
Lặng lẽ nhìn cả nhà bằng những yêu thương
Bố nắm tay con muốn nói những gì ?
Mà cổ họng ngậm ngùi không nói được
Lần đầu tiên con nhìn thấy bố khóc
Giọt nước mắt đầu con biết về người cha
Con òa khóc trong tiếng xe máy nổ
Chậm đưa con đi vào con đường mới
Cả nhà trông theo chào tạm biệt
Con kìm lòng không ngoái lại đằng sau.
Vào đại học con mang nhiều dự định
Mang trong mình lời căn dặn thân thương
Bao nỗi nhọc nhằn tất tả đêm hôm
Bố mẹ trao con gởi trọn những niềm tin.
Cuộc sống ở đây không hề dễ chút nào
Thiếu thốn đủ điều mà vẫn vui tươi
Bạn bè chân thành san sẽ những ưu tư,
Giúp cho con vững vàng luôn tiến bước
Dẫu vất vả gian truân luôn bên mình,
Con sẽ làm bằng được những ước mơ
Con sẽ vươn lên vì những gì phía trước
Vì tất cả vì cha mẹ thân yêu
Cảm xúc nhớ nhà.

Mưa cứ rơi rơi hoài không ngớt
Mưa rất buồn rất đỗi cô đơn
Con mong ước mình là giọt mưa rơi
Thấm vào đất tìm về nơi xưa ấy.

More  


TỪ NHẬT KÝ

Lê Quang Quý

Ngày 7/5/07

      Đi ngang một ngôi trường nhỏ, chắc là trường cấp II. Mình nhớ ngày xưa trường mình cũng cũ kĩ, đơn sơ như thế này, mình cũng hồn nhiên, nghịch ngợm như cái lũ học trò này. Bất chợt thấy một nhóc đứng bên hàng quà vặt: khuôn mặt bầu bĩnh, mắt sáng tinh anh, tóc buộc chấm lưng gọn gàng, tóm lại trông cũng xinh phết. Mình đoán nhóc này con nhà tử tế, trông nó hiền thế cơ mà.

      -C...c!

      Mình nghe lầm thì phải, tiếng chửi thề kia không thể phát ra từ cái miệng nhỏ xinh xắn ấy được.

      -C...c!

      Thôi đúng rồi, nhóc chứ không ai khác. Nhưng tại sao cơ chứ? Quay đầu lại chỉ thấy một thằng nhóc (hình như cùng lớp) đang trêu ghẹo gì đấy. Nhưng dù thế nào thì cũng không nên dùng lời lẽ như thế chứ! (hơi tiu nghỉu).

Ngày 8/5/07

       Kẹp tóc hồng, áo khoác hồng, cặp chéo hồng, dép nhỏ xinh xinh cũng hồng nốt (phù, may mà quần đồng phục học sinh không phải màu hồng), hình như lớp 10 hay 11 gì đấy. Nhỏ này phải tinh vi lắm đây, mình chúa ghét đứa nào điệu đà thế. Lại còn đi lượn lờ trước mặt. Thằng bạn trai kia có chở nó thì cũng nên đi nhanh lên mới phải chứ. Nhưng mà đường hẹp lại đông người thế kia, hừm, cũng không làm gì khác được, đành phải chịu đi sau nó thôi. Làm cái gì thế kia, dừng xe không báo trước, con nhỏ kia nhảy xuống quá nhanh đạp cả vào chân mình. 

       -Dạ, cho em xin lỗi!

        Đúng nó xin lỗi mình thật, trông thành khẩn lắm. Uhm, cũng không đến nỗi đáng ghét như mình tưởng. Mà có lỗi thì xin lỗi cũng bình thường thôi, nhưng thử so sánh nó với nhóc mình gặp hôm qua thì thế nào nhỉ?

advert
free-counter-plus.com

More

 
 
Showbox